Nhập nội dung vào đây để tìm kiếm!

Vầng mặt trời nhỏ

Thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ. Con người rồi sẽ già đi. Vạn vật xoay vần. Nhưng, tình người chốn đây, nơi đỉnh núi mù sương này, thì còn mãi!


Ngôi trường ấy giờ đã khang trang hơn, không còn thấp thoáng những gian lớp học ghép bằng gỗ ván nữa. Lá cờ đỏ phần phật bay trong gió như rối rít chào đón người bạn cũ sau nhiều năm xa cách, cũng giống như thủa xưa nó vẫn từng chào đón chúng tôi mỗi sáng đến trường.


Thời gian có thể làm thay đổi mọi thứ. Con người rồi sẽ già đi. Vạn vật xoay vần. Nhưng, tình người chốn đây, nơi đỉnh núi mù sương này, thì còn mãi.


Đã lâu lắm rồi tôi mới lại được nghe giọng nói ấy, nhẹ nhàng, ấm áp và hết đỗi gần gụi với chúng tôi lại hiển hiện. Tôi nhận ra giọng nói ấy. Tôi nép mình bên cửa sổ và xúc động gặp lại hình ảnh cô, 'người mẹ trẻ của chúng con' như cách tụi tôi vẫn thầm gọi ngày xưa.


Thời gian trôi qua mà cô vẫn vậy, ít nhất trong lòng tôi và các bạn cô không bao giờ già, tâm hồn cô lại càng không. Cô nắn nót viết từng dòng chữ lên bảng:


Thứ ba ngày 18 tháng 11 năm 2007

Đạo đức:


Nhưng rồi, bỗng cô quay xuống và nói:


- Các con gập sách vào. Hôm nay, cô kể cho các con nghe một câu chuyện có thực. Mong rằng sau khi ghe xong các con sẽ học được nhiều điều.


Rồi cô bắt đầu, từng lời của cô như những lời ru đưa tôi trở về với một thời tuổi thơ đã quá vãng nhưng dường như chỉ mới hôm nào. Cô kể về một tấm gương sáng của bản Thiên Cốc nơi đây, thằng bạn, niềm tự hào của chúng tôi.


Đó cũng là một ngày như bao ngày khác nhưng ít ai ngờ được rằng đó lại là cái khoảnh khắc làm thay đổi số phận một con người.


Giờ vào lớp đã đến, chúng tôi ngồi ngay ngắn vào chỗ trong gian lớp ghép bằng những mảnh gỗ to. Cô bước vào lớp rồi điểm danh. Khi đọc đến cái tên Triệu A Vừng, không thấy tiếng 'Có' nào vang lên cô dừng lại hỏi:


- Vừng hôm nay không đi học à? Lớp có ai ở gần nhà bạn ấy không?


- Dạ, có cái Mảy ạ - thằng Hùng đáp.


Nhà Mảy gọi là gần nhà Vừng nhưng thực ra cách nhau tới một quả đồi. Từ nhà tụi chúng đến trường phải vượt qua hai quả đồi, hai con suối nữa.


- Mảy, em có biết vì sao Vừng hôm nay nghỉ học không?


Mảy đứng dậy, khoanh tay lễ phép đáp:


- Thưa cô giáo, hôm trước mế bạn Vừng đi làm nương trên núi bị sét đánh tan xác rồi. Giờ bạn ấy phải ở nhà vừa làm việc giúp bố, vừa trông em không đi học được đâu.


Cô đứng lặng một hồi, nhưng rồi không quên nhiệm vụ cô vẫn tiếp tục công việc lên lớp.


Tối đó, cõ lẽ cô không ngủ. Những lời của cái Mảy đã làm cô day dứt. Cô vẫn thường nói với chúng tôi: "Các em như một luống đất phẳng mịn còn các thầy cô là những người gieo lên đó những hạt mầm tốt để sau này chúng phát triển thành những cây đời xanh tươi, có ích cho xã hội."


Khi một trong những hạt mầm ấy của cô đang và có lẽ không thể có điều kiện để phát triển được thì làm sao cô có thể yên lòng!


Ngày hôm sau, như lệ thường thì chúng tôi học đến khi con nắng lên đến giữa đỉnh núi thì được nghỉ. Tuy nhiên, hôm nay tôi để ý, nắng mới chỉ rải đến lưng chừng núi cô đã dừng bài. Cô nói:


- Cô muốn chúng ta cùng giúp Vừng, được chứ các con?


- Nhưng, giúp thế nào ạ? thằng Cao hỏi.


- Ban ngày, cô cho các em nghỉ sớm để đến giúp Vừng việc nhà. Buổi tối, cô trò mình chịu khó qua nhà Vừng chúng ta cùng nhau học bài chung vừa để giúp Vừng, vừa để động viên bạn ấy. Các em đồng ý không nào?


Khỏi phải nói, lũ chúng tôi nhất trí liền, Mà, việc đó thì khó gì.


Thế là, kể từ đó ngày nào chúng tôi cũng có mặt tại nhà Vừng. Ngôi nhà tuềnh toàng đến độ chúng tôi chẳng phải thu dọn nhiều. Thời gian còn lại chủ yếu chúng tôi giúp bác Vạn, bố Vừng trên nương. Đứa cuốc đất, đứa phát cây. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau đốt đuốc vượt núi, vượt suối đến học cùng Vừng.


Đáng thương nhất là bé Hương, em Vừng. Cô bé mất mẹ từ nhỏ. Thương em, tôi cũng lại thương cho bác Vạn và nhất là cô. Mỗi khi thèm sữa mẹ, Hương lại khóc thé lên. Cô và bác xoay sở mãi cuối cùng đành mớm cho em ít nước đường của cô mang sang. Được cái, con bé cũng ngoan, uống xong nín ngay.


Việc làm của cô, tấm lòng của cô trong trắng, tinh khôi như làn sương quanh năm giăng kín nơi đây. Không khó để rồi ai cũng biết đến. Thế là, không ai bảo ai mỗi người trong bản, từ gần đến xa cùng kéo đến giúp gia đình Vừng. Ai có gì giúp nấy. Có người còn sẵn sàng cho bé Hương bú nhờ.


Cuộc sống gia đình Vừng tuy còn rất nhiều khó khăn nhưng giờ dường như đã tìm lại được ánh sáng. Ngôi nhà trở nên ấm cúng hơn bởi quanh họ có những bàn tay sẻ chia, có hơi ấm của mọi người.


Vừng đã đi học trở lại. Cũng từ ngày ấy cậu quyết tâm hơn để không phụ lòng mọi người, nhất là cô giáo, cậu coi như người mẹ thứ hai, người giúp gia đình cậu hồi sinh.


Tôi lại thấy trên khuôn mặt thanh tú của cô một nụ cười tươi tắn như vẫn thường trực trên môi mỗi sáng cô bước vào lớp trước để chào đón 'lũ con' của cô và sau đấy để giảng bài. Tôi còn thấy trên đó nét ửng hồng như một mặt trời nhỏ.


Vâng, cô chính là một mặt trời nhỏ đã sưởi ấm một gia đình, đã gieo vào lòng chúng con, vào lòng những người dân nơi đây tình yêu thương đồng loại.


Tùng!...Tùng!....Tùng!


Tiếng trống trường chợt đưa tôi trở lại với thực tại. Không biết tự khi nào bước chân dẫn tôi đứng trước một căn phòng nhỏ. Tôi bước vào. Trên bàn có một tấm biển be bé ghi: Hiệu Trưởng Triệu A Vừng.


Thằng Vừng của chúng tôi đấy!
CHUYÊN MỤC

Đăng nhận xét

0 Nhận xét