Giữa núi rừng Lạng Sơn, có một bản nhỏ gọi tên Lân Nóng, nơi thời gian dường như chậm lại, sương phủ mờ trên mái nhà sàn và tiếng gió thì thầm qua những triền núi.
Làng Lân Nóng ẩn giữa lũng núi xanh. Ảnh: Châu Ngọc.
Vùng đất hơn trăm năm tuổi, lặng lẽ gìn giữ những nếp sống nguyên sơ của người Nùng, và giờ đây đang hé mở cánh cửa đón những bước chân du khách tìm về...
Từ trung tâm xã Cai Kinh, con đường dẫn vào Lân Nóng uốn lượn như dải lụa mảnh vắt ngang lưng chừng núi. Gió thổi qua mát rượi mang theo hương rừng và tiếng chim véo von. Thi thoảng, tiếng động cơ xe máy vang rền vách đá, đó là khi những “tay lái lụa” bản địa đang đón du khách, chở họ băng qua các khúc quanh ngoạn mục. Ai muốn thử thách bản thân có thể chọn cách đi bộ, mất chừng 50 phút, băng qua sườn núi vắt vẻo, nơi mỗi bước chân là một nhịp chạm vào thiên nhiên nguyên bản, vào cái tĩnh lặng hiếm hoi giữa đời sống đang trôi quá nhanh.
Đến được đỉnh dốc cuối cùng, Lân Nóng hiện ra, nép mình giữa màu xanh của núi rừng. 13 nóc nhà thấp thoáng trong thung núi, khói lam chiều nhẹ bay, tan dần trong làn sương trắng. Nơi đây, cộng đồng người Nùng đã sống cùng nhau suốt hơn 120 năm, qua 8 đời người, trong một vòng tuần hoàn chậm rãi của núi rừng và mùa vụ. Mỗi mái nhà, mỗi bờ rào, mỗi vườn lạc, nương ngô đều chứa trong đó câu chuyện của sự bền bỉ và tấm lòng gắn bó với đất.
Homestay đón khách với sắc màu thổ cẩm, sản phẩm thủ công bản địa. Ảnh: Châu Ngọc.
Nguồn nước sinh hoạt của người dân nơi đây được dẫn về từ mỏ nước trong vắt tuôn ra từ lòng núi chảy đều quanh năm, tên là Mỏ Tối. Cái tên nghe huyền bí như thể trong từng giọt nước còn lưu lại linh khí của núi rừng. Uống ngụm nước ấy, người ta cảm nhận được hương vị của đất, của đá, của sự sống chảy qua bao đời.
Ngày xưa, Lân Nóng được bao quanh bởi rừng nghiến bạt ngàn, có cây to tới mức xẻ được 26 cột cái làm nhà. Giờ đây, khu rừng ấy đã thưa hơn, nhưng ký ức về chúng vẫn còn trong lời kể của người già. Họ nhớ tiếng cưa gỗ vang vọng giữa rừng, nhớ bóng mát của những tán cây to che kín cả con đường.
Buổi sáng ở Lân Nóng bắt đầu bằng tiếng gà gáy, khói bếp mờ bay và mùi ngô luộc thơm từ gian bếp. Trưa đến, nắng vàng óng ánh rót xuống mái ngói cũ, lấp lánh trên những vạt cây. Khi chiều về, gió thổi qua khe núi, mang theo mùi sương, mùi đất, mùi lá khô ẩm mục trong khe đá... hòa quyện thành hương vị thân thuộc của miền sơn cước. Đêm xuống, trăng tròn bò qua đỉnh núi, rải ánh bạc xuống thung lũng, soi tỏ những nếp nhà sàn lặng yên. Tiếng côn trùng hòa cùng tiếng chó sủa vọng lại từ xa, bản nhỏ chìm trong yên ả, một thứ bình yên khiến lòng người được gột rửa.
Người Nùng ở Lân Nóng hiền hòa và mến khách. Đón khách phương xa, bếp lửa sẽ bập bùng, món ăn réo sôi trên chảo gang mà chủ nhà thì chỉ cười hiền, ánh mắt thân tình. Ở nơi này, sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên là một lẽ sống, hòa thuận và chậm rãi.
Khu vườn cỏ xanh và hàng rào gỗ mộc mạc. Ảnh: Châu Ngọc.
Lân Nóng đã có điện thắp sáng từ nguồn năng lượng sạch nhưng chưa phủ sóng điện thoại. Mặc dù vậy, dường như chẳng ai thấy thiếu thốn bởi những cuộc chuyện trò vẫn diễn ra bên bếp lửa, tiếng cười vẫn vang lên giữa hiên nhà mỗi khi chiều buông. Giờ đây, khi con đường mới đã thông, Lân Nóng không còn là một “ốc đảo biệt lập” nữa. Bản nhỏ đang dần hé mở như một điểm đến mới mẻ cho người yêu thiên nhiên, cho ai muốn rời xa nhịp sống đô thị để tìm lại sự bình yên nguyên sơ.
Cung đường trekking men theo các sườn núi, một đêm nghỉ lại trên sàn gỗ, bữa cơm với rau rừng, gà bản, rượu ngô thơm nồng - tất cả đều mang đến cho du khách cảm giác như được trở về với những gì thuần khiết nhất của cuộc sống. Người dân nơi đây cũng bắt đầu ấp ủ giấc mơ làm du lịch. Không phải du lịch ồn ào, náo nhiệt, mà là du lịch trải nghiệm, du lịch sẻ chia. Họ muốn đón khách bằng nụ cười chân thành, bằng bát canh rau hái từ nương, bằng câu chuyện về tổ tiên lập bản hơn 100 năm trước. Họ mong bạn muôn phương biết đến cuộc sống giản dị của mình, để hiểu rằng giữa miền núi Lạng Sơn vẫn còn một nơi nguyên vẹn đến thế, nơi mà từng nụ cười, từng nếp nhà, dòng suối đều là di sản.
Giữa thế giới đang vội vã những bản nhạc ồn ào, Lân Nóng là nốt trầm lặng lẽ. Sự trầm tĩnh ấy không cô quạnh mà lấp lánh vẻ đẹp của tự tại. Người ta đến đây để được lắng nghe tiếng gió thổi qua tán cây, để nhìn sương tan trên mái nhà, để hiểu thế nào là bình yên không cần tìm kiếm. Để rồi khi rời đi, sẽ mang theo một chút thương nhớ, thương cái hiền hòa của người ở bản, nhớ làn mây bảng lảng trên đỉnh núi, nhớ ánh trăng vàng rót xuống thung lũng đêm sương ấy...
Lân Nóng, viên ngọc bình yên giữa núi rừng, lặng lẽ tỏa sáng bằng chính sự giản dị của mình, lặng lẽ tồn tại khiến lòng người rung động. Ở nơi đây, ta được sống chậm hơn, thở sâu hơn, và yêu hơn những điều giản dị để thấy rằng bình yên không nằm ở đâu xa, mà nằm ngay trong từng bước chân, từng nhịp thở của mình.
Vi Thị Thu Đạm (Báo Lao động)



Đăng nhận xét
0 Nhận xét